Tiên Sơn Đỉnh – Đi để trữ kỷ niệm

ĐI theo nghĩa đen là hành động giúp cho ta di chuyển từ nơi này đến nơi khác với tốc độ vừa phải. ĐI còn phụ thuộc vào từng đặc tính của mỗi loài mà mục đích sẽ khác nhau. Đối với những loài động vật, ĐI để giúp cho hoạt động cơ thể của chúng sinh ra năng lượng và cho biết rằng chúng đang tồn tại.

Tôi cũng vậy, tôi thèm đi, tôi thèm được di chuyển đến những vùng đất mới, nơi mà bản thân mình có thể đắm vào trong những cảnh đẹp của thiên cảnh. Tôi thích đi viễn du, tôi thích trải nghiệm nhiều điều, tôi thích khám phá, thẳng lên những ngọn núi thú vị, nơi giao của đất trời, nơi mà chỉ cần đưa ngón tay lên là có thể đụng đến bầu trời xanh thẳm, giữa những đám mây lững lờ trôi.

Hay chăng, lênh đênh trên một con thuyền nhỏ giữa ánh tà dương đang từ từ khuất sau một mảng xanh ửng đỏ của nơi xa xa trên đường chân trời với vô vàn mặt trời tí hon đang sóng sánh theo từng con sóng trên biển xanh.

Phú Quốc xinh đẹp, hòn ngọc của Việt nam? Nhiều lần tôi tự hỏi có phải vậy không. Kệ đi, tính tới thời điểm này tôi ở đây đã được một năm, làm việc trong Fusion Resort Phú Quốc, thời gian còn lại được relax. Những khao khát cháy bỏng về leo núi trong tôi luôn thôi thúc bản thân mình. Và rồi…..

Thiên Sơn Lĩnh, một ngọn núi không cao, leo lên tới đỉnh chỉ mất tầm một giờ đồng hồ, nhưng những khoảnh khắc về nơi này sẽ tạo nên một kỉ niệm đẹp trong cuộc đời của tôi.

Đội hình leo núi chỉ ba người với kế hoạch không dự trù, một cô bé đã leo rồi, một thằng bạn đã tìm hiểu trước, còn tôi là thằng “nhắm mắt xọ chân” mà theo.

6h30 sáng, gái gọi ra cổng để đi, vừa gặp mặt đã bị complain về cách ăn mặc màu mè hoa lá hẹ khi đi leo núi.

Tôi thích vậy, kệ tôi, có sao đâu. Chạy từ Fusion Phú Quốc xuống tới thị trấn Dương Đông, sau đó 2 đứa đợi thêm thằng bạn còn lại nữa, rồi hú hí cùng nhau đi vào quán bánh canh Phụng dằn bụng. (quán này đặc biệt ngon nha, recommend cho ai đi du lịch ra Phú Quốc) 

8h sáng ba đứa cưỡi hai con xe đi mua đồ lặt vặt rồi thẳng tiến đến Thiên Sơn Lĩnh – tọa lạc gần Bến Hàm Ninh, một ngọn núi chỉ cao tầm 400m thôi, nhưng để phát hiện ra nơi để leo lên thì đúng là không phải dễ. Hên rằng cô bé đi cùng đã đi trước, nên không khó để tìm đường lên.

9h sáng, sau khi gởi xe xong, xem lại tư trang, thế là xuất phát. Cảm giác đầu tiên là cực kỳ thoải mái và thú vị, bắt đầu đi sâu vào trong núi, đi giữa những tán cây, những tảng đá bự, chưa phải là rừng, nhưng đi giữa những tán cây giúp bản thân thấy thư thái và cực kỳ vui vì điều này.

Cô bé dẫn đường, dễ thương lắm, nhìn thấy người ta xả rác trên đường đi chịu không được phải cúi xuống lụm lên cho bằng hết, đi giữa đường cứ thấy rác là cúi xuống lụm, lụm cho bằng sạch mới thôi, thiệt là khâm phục vì điều này.

Có mấy ai hành động được như thế chứ. Được cái dễ thương, lụm xong bỏ bịch đàng hoàng nha, mà cái bịch đó ai cầm, cô bé không cầm, thằng bạn cũng chẳng mang, vậy là ai?…. Thế là tôi phải giữ cái bịch rác trong suốt hành trình. Cứ mỗi lần cô bé cúi xuống là: “anh xòe ra đi, em bỏ vào”. Đem rác lên đỉnh rồi lại lôi xuống để bỏ vào thùng rác.

Thằng bạn thì lúc nào cũng cầm điện thoại để ghi lại từng khoảnh khắc của hành trình, làm cho mọi thứ được thu lại tạo thành một mảnh ký ức đẹp cho một hành trình.

Đoạn đường leo không xa, thời gian leo cũng chỉ độ 45 phút mà cảm xúc luôn vui vẻ, hít một hơi thật sâu, mùi ẩm ẩm của đất hòa với mùi của rừng quyện với nhau giúp cho cơ thể thật thoải mái.

Hai bên đường đi, những người đi trước đã để lại nhiều cái vỏ chai nhựa máng trên cành cây giúp cho người đi sau không bị lạc. Điều này cũng hay chứ nhỉ, tuy nhiên, những vật dụng vậy không phù hợp với môi trường. Cô bé lại ỉ ôi mấy lời bảo vệ môi trường.

Đường có hơi dốc và đoàn 3 người chúng tôi cũng phải sử dụng đến tay mà leo. Tôi cứ đinh ninh rằng đi cũng phải mất tới 2 tiếng mới lên tới đỉnh, ai dè chừng 45 phút sau, khung cảnh đã trãi ra trước mắt. Có chút nuối tiếc, nhưng nhìn thấy cảnh trời hiện ra cũng thấy thích thú và vui vẻ phần nào.

Hoạt động đầu tiên là chúng tôi ghi lại những khoảnh khắc: Nhiều lắm những điều vui vẻ.

Chúng tôi lưu lại đó chừng 4 tiếng đồng hồ, chỉ để ngắm trời, đất, nhắm mắt ngủ một tẹo. Trong lúc nghỉ ngơi, tôi ra rìa cái mép vách đá ngồi và đưa tầm mắt ra xa thu hết những điều đẹp đẽ vào trong trí nhớ của mình:

Nơi phía Đông kia, ánh mặt trời dìu dịu lúc ẩn lúc hiện sau những đám mây lờ lờ trôi, biển hiện lên với một khoảnh dài những con sóng lấp lánh óng ánh ánh mặt trời phản chiếu, xa xa nhỏ thiệt nhỏ là những con thuyền như một chấm nhỏ trên biển.

Dãy biển dài uốn lượn, nhấp nhô ra vào của 3 ngọn đồi trùng điệp, di chuyển mắt xuống phía dưới một xíu là khu dân cư làng chài, phóng tầm mắt quay ngược lại 120 độ nơi có dân cư, đường xá do con người xây dựng, từng cụm, từng cụm thu vào tầm mắt.

Chợt một con chim ó bay qua, nhìn từ sự tự do của nó, thấy nó nhẹ nhàng điều khiển đôi cánh chao lượn trên bầu trời. Còn gì thích hơn như vậy nữa. Cảnh đẹp như một bức vẽ tuyệt mỹ của thiên nhiên và con người kết hợp lại. Khắc sâu vào tâm trí tôi.

Ăn trưa với trái cây và ít nước, chúng tôi chia nhau nghỉ ngơi một xíu. Chỉ với một khoản thời gian nhìn người khác nghỉ ngơi ở một nơi yên ả cũng làm cho lòng tôi thấy yên bình đến lạ. Chỉ muốn lưu lại thật lâu nơi này.

Khám Phá bất ngờ.

Nghỉ ngơi chốt lat, cô bé và thằng bạn muốn đi sâu hơn một rừng cây gần đó, đường đi bước vào, tôi bắt đầu nghe thấy tiếng ve sầu. Khác xa tiếng ve từ lúc đi lên tới trên này. Tiếng ve lúc này có chút thê lương, càng đi sâu vào bao quanh 3 người chỉ là tiếng ve, vang vọng nơi đó, cảm giác sâu trong lòng là không muốn đi vào nữa, rợn rợn, nhưng vì là thằng đàn ông, phải vững bước tiến vào.

Mọi thứ bị vỡ òa, khi cô bé đi trước (can đảm ghê) chợt hét toán lên rồi thu cước chạy về phía sau, tôi đi theo sát sườn nên chưa biết chi mô, cứ co giò chạy cái rồi hãy tính. Sau đó cô bé mới nói là đang đi, có nhánh cây rớt xuống, nhưng mà nó mềm mềm, xem lại thì ra là con rắn nhỏ. Hoảng quá, chạy.

Rồi thôi, cuối cùng cũng bỏ qua không khám phá nơi đó nữa, chụp vài tấm hình kỷ niệm rồi trở về mỏm đá đang cắm trại, nghỉ ngơi tẹo, sau đó thu dọn hành trang lên đường quay về.

Tâm Linh.

Tôi không thích hợp ở những nơi mà không gian quá ồn ào, tôi không hiểu sao người ta có thể chui vào những quán bar với các thể loại nhạc, sập sình, ì đùng.

Bản thể con người chỉ tiếp thu những sóng âm dịu dàng nó giúp cho tế bào cân bằng và mạnh mẽ, những nơi có sóng âm quá lớn sẽ tổn hại đến màng nhĩ, sau nữa các tế bào cơ thể cũng chịu ảnh hưởng không kém, làm cho sự tự chữa lành của chúng bị giảm thiểu.

Con người là một bản thể với tần số giao động của các hạt nguyên tử ở mức thấp. Tinh khí có các hạt nguyên tử giao động ở tần số cao hơn, nên khi giao động ở tần số càng cao sự thanh khiết của môi trường và tâm hồn càng tăng. Dẫn đến trí tuệ và giác ngộ được khai sáng.

Môi trường là nơi con người dựa vào tồn tại, môi trường dơ có nghĩa là các hạt dao động ở mức độ chậm chạp, khi tiếp xúc với các hạt như vậy, cơ thể con người dễ dàng bị bệnh tật, xú uế xâm nhập. Chỉ với môi trường trong lành, các hạt giao động ở tần số cao mới giúp con người thoải mái nhẹ nhàng được.

Các hạt giao động ở cùng một tần số sẽ thu hút lẫn nhau, ở khu rừng lúc gần, có thể tần số giao động ở đó tương thích với tần số giao động của cơ thể tôi ngay lúc đó, nên sinh ra một cảm giác khác lạ, rờn rợn như thế.

Sớm thôi, rồi tôi sẽ trở lại nơi này.

ThaiVu88

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *