Rạch Vẹm – Phú Quốc – Biển-Người hữu tình

Cuộc sống là chuỗi những sự việc nhỏ vui vẻ, hạnh phúc liên kết với nhau để tạo thành. Đây là mặt tích cực của sự việc, nhưng nó lại giúp ta thấy nhẹ nhàng và cuộc sống sẽ đầy niềm vui hơn. Tính ra có sự quyền hoặc bản thân nhiều quá. Haha. Mà thôi kệ. Khoảnh khắc nào có giá trị với mình thì mình ghi lại và học từ nó, đưa nó vào kho lưu trữ kỷ niệm thôi. Uhm.. đúng là đa phần những việc có giá trị điều được chúng ta học từ những sai lầm, của những lần gây ra lỗi lầm, hoặc học từ những nỗi đau. Điều này giúp ta phát triển. Nhưng đây chỉ là sự thay đổi bậc thấp mà thôi.

Chỉ khi con người thoải mái, thoát khỏi những đau khổ và đắm chìm vào miền của sự đam mê thì lúc đó sẽ có sự thăng hoa trong cảm xúc cũng như trong công việc cuộc sống. Đó là sự phát triển mang đến sự hài lòng, hạnh phúc và bền vững nhất. Điều mà nhiều người phấn đấu hướng đến.

Hành trình đi cũng không lâu lắm, đi từ Resort nên chỉ tầm 35 phút, nhưng chúng tôi phải 1 tiếng sau mới lè tè đến nơi được, do nhiều tám chuyện với nhau và đi ăn sáng nữa. Mà kệ đi, quyết định hôm nay dành trọn để relax, câu cá, ăn uống, không màn thế sự mà. Còn nếu đi từ Thị trấn Dương Đông – mọi người đi tầm 1 tiếng để đến ( bằng xe máy hoặc xe ô-tô đều được).

Rạch Vẹm – một làng chài nhỏ nhỏ với số lượng người dân tập trung không nhiều, trước đây là những nhà bè nuôi cá, nhà bè nằm xa xa không gần bờ, để những chuyến tàu về, họ đưa cá vào các lồng lưới nuôi thả trong đó. Sau này thì xây dựng thêm cầu cây từ nhà người dân đến bè. Rồi thì du lịch phát triển, nhà bè dần dần trở thành nhà hàng nhỏ nhỏ trên mặt biển. Tạo một cảm giác rất riêng.

Hành trình đi cũng không lâu lắm, đi từ Resort nên chỉ tầm 35 phút là đến, nhưng chúng tôi phải 1 tiếng sau mới lè tè đến nơi được, do nhiều chuyện với nhau và đi ăn sáng nữa. Mà kệ đi, quyết định hôm nay dành trọn để relax, câu cá, ăn uống, không màn thế sự mà. Còn nếu đi từ Thị trấn Dương Đông – mọi người đi tầm 1 tiếng để đến ( bằng xe máy hoặc xe ô-tô đều được).

Rạch Vẹm – một làng chài nhỏ nhỏ với số lượng người dân tập trung không nhiều, trước đây là những nhà bè nuôi cá, nhà bè nằm xa xa không gần bờ, để những chuyến tàu về, họ đưa cá vào các lồng lưới nuôi thả trong đó. Sau này thì xây dựng thêm cầu cây từ nhà người dân đến bè. Rồi thì du lịch phát triển, nhà bè dần dần trở thành nhà hàng nhỏ nhỏ trên mặt biển. Tạo một cảm giác rất riêng.

Nơi đây vừa có thể ăn uống, nghỉ ngơi, vừa được câu cá. Quá tuyệt để đi cùng gia đình. À quên nữa, điều đặc biệt, bạn có thể ngắm nhìn những con sao biển ở đây. Tìm đâu, tìm đâu ra một nơi mà có nhiều sao biển vậy?. Bãi Sao cũng là một lựa chọn – nhưng nằm ở bài khác nghen, không phải bài này.

Quay lại chủ đề đang viết, vừa đến nơi, bạn sẽ bị ấn tượng bởi….chẳng gì cả… nơi đây giống như một xóm nhỏ chốn thôn quê. Nhưng khi bạn bắt đầu đi xuống biển thì, cảm xúc sẽ thay đổi. Con đường đi ra nhà hàng sao mà nó “cưng” đến vậy. Nhà hàng tuốt đằng xa, như đang trôi trên biển, đây là độc đạo bằng gỗ để đi ra đó.

Có người nói (chắc tôi quá!) Điểm đến quan trọng, nhưng quan trọng hơn nữa là hành trình để đến đó, Cây cầu bắt ra nhà hàng giống như con đường của Moses trong kinh thánh, “chẻ nước vượt đại dương”, nhưng ở đây bạn có cảm giác mình phiêu diêu trên mặt nước, vừa đi, vừa ngắm trời đất xung quanh mình.

Nhìn lên trời, từng tản mây trôi trên nền trời trong xanh, dời tầm mắt xa xa đường chân trời, một màu xanh ngọc của biển, nhìn lại phía sau, ngôi làng nhỏ nhỏ của người dân đang rực rỡ trong ánh nắng vàng của buổi sáng, rồi được hòa vào mảng xanh của cây và những ngọn đồi nhỏ chập trùng phía sau. Nhìn xuống nước, xuyên qua màng nước biển xanh, xuyên qua rong biển, đâu đó xuất hiện màu đỏ, cam của loài sao biển, kế bên là từng đàn cá nhỏ tung tăng. Một khung trời màu xanh! Trời ơi, Đẹp nức lòng người.

Từng cơn gió nhẹ thoảng qua, hít một hơi đầy mùi của biển, cái nóng nóng khi đi dưới ánh mặt trời, nhưng lại dịu mát khi mặt biển hấp thụ nhiệt từ nó. Cảm giác rất thoải mái. Cảm nhận bản thân được hòa với khung trời nơi đó!

Mênh mông bát ngát một màu xanh.

Xanh trời, xanh biển, xanh cỏ cây.

Yên ả, thả cần câu lặng lẽ.

Kế bên sẵn món đã lên bàn.

Nhà hàng chia làm từng khu vực, hoàn toàn sử dụng loại gỗ tốt để xây, phía hai bên đường gần ra, bạn sẽ thấy những lồng lưới nuôi thả cá, Cá ở đây hoàn toàn là từ tự nhiên, ngư dân bắt được đêm đến thả vào, nên chất lượng rất ngon. Mà đúng thật ngon thiệt.

Ghẹ ở đây phải nói là ngon, ghẹ không lớn, nhưng thịt rất chắc, ngon ngọt trong từng thớ thịt trắng muốt! lột cái mai ra, ôi thôi gạch thôi là gạch. Chấm nhẹ vào muối tiêu chanh, giả bộ cắn 1 cái coi. Tôi chỉ kệ lại thôi mà khoang miệng đã tự động làm việc, xuất hiện một sự thèm không hề nhẹ.

Rồi còn còi biển nữa, ác lắm biết không, xiên que đồ, quét một lớp nước gia vị, rồi đem nướng, chấm cái gì, chấm cái gì, vẫn là muối tiêu chanh. Thịt dai dai, ngọt lịm. Chắc chết….

Còn vài món nữa, nhưng thôi, dừng nơi đây, không có đứa phải khóc thét lên.

Ăn xong rồi đi câu, câu xong rồi lại ăn, vừa ăn, vừa nghỉ, vừa câu cá. Bình yên đến lạ. Thích cái cảm giác này.

….

ThaiVu88

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *