Nhân một chuyến đi nhậu

Một ngày đẹp trời!

Với khuôn mặt rạng ngời ánh xuân và nụ cười chói lóa của người miền Tây, quyết định “Nhậu”. Tánh thì kỳ, rủ bạn nhậu mà toàn coca với mồi. Say say say lắm.. Say mồi không thôi. Vài anh em rủ nhau đến một căn biệt thự bỏ hoang gần một cái ghềnh đá sát biển, đầy nắng gió và cảnh đẹp lộng lẫy vô cùng. Đến nơi, ngoài cảnh vật thiên nhiên tuyệt đẹp một bên là biển với sóng biển vỗ rì rào vào bãi, một bên là sườn núi xanh rờn màu lá. Chỉ cần nhẹ bước xuống bậc thềm là đến ngay bờ biển với ghềnh đá nhấp nhô và vô số vỏ sò, vỏ ốc bị đánh trôi vào bờ.

Dừng xe, nhìn xung quanh, nơi căn biệt thự bỏ hoan này, đã có nhiều cuộc vui của nhiều nhóm bạn đến làm tiệc nướng với nhau, nhưng ngặt nỗi một điều sự ý thức hoàn toàn không hề có, xung quanh toàn rác. Người trước vô tình hay hữu ý để lại 1 bịch rác, người sau đến lại vô thức ký gửi thêm 1 bịch nữa, và dần dà, nơi đây thành lũy rách được xây dựng. Vô tình trong vô thức, chúng ta làm dơ đi một không gian đẹp chỉ vì sự xuất hiện của con người.

Có dịp đi vòng vòng, Tôi được gặp và nói chuyện với một vài người bạn nước ngoài, họ đi nhiều, viết cũng nhiều. Họ đến với Phú Quốc chỉ với mong muốn được thư giãn và khám phá thiên nhiên, các bạn ấy cực kỳ thích Phú Quốc vì có bãi biển dài, cát mịn, thời tiết ấm áp, nhiều lúc họ bị tan chảy trong không gian của buổi chiều tà ửng đỏ khi mà ở góc xa, mặt trời tròn to từ từ hòa vào lòng biển đẹp mê ly.

Điều làm họ hơi thất vọng là người Việt mình chưa có ý thức đủ để bảo vệ không gian sống quá tuyệt vời của chính mình. Họ hỏi sao tụi bây sở hữu một nơi giống như thiên đường vậy mà không chịu học cách gìn giữ nó, sau này khi chết đi, con cháu của tụi bây có còn được hưởng không gian sống đẹp vậy không? Sao giới trẻ không hành động, kêu gọi mọi người? Một hành động nhỏ, có ý nghĩa của một người, nhưng lay động được những người còn lại, và sự lan toả cho hành động đẹp đó sẽ như một con sóng hưởng ứng của mọi người, chắc chắc lúc đó không gian sống sẽ tốt hơn.

Tôi có biết một điều, một hành động nhỏ tưởng như vô hại nhưng được thực hiện trong vô thức trong thời gian dài, đến một lúc nào đó nó sẽ trở thành thói quen. Và khi trở thành thói quen thì để thay đổi, cần một sự nỗ lực rất lớn. Thói quen của một người khi muốn thay đổi đã khó rồi. Nay, xả rác và hủy hoại môi trường đã trở thành thói quen của cộng đồng. Thì thử thách này sẽ gian nan đến mức nào.

Thói quen chúng ta hình thành từ 3 yếu tố: kiến thức, kỹ năng, khát khao.

Kiến thức: chính là chìa khóa đầu tiên cho một thói quen, nếu có kiến thức tốt, thói quen tốt sẽ có nền tảng vững chắc để phát triển theo hướng tích cực.

Kỹ năng: khi đã có kiến thức, cần phải có thời gian để thực hành, quá trình rèn luyện sẽ chuyển hóa những hoạt động từ có ý thức với sự cố gắng sang hành động hoàn toàn tự nhiên trong vô thức.

Khát Khao: Một mong muốn đủ mạnh mới tích lũy động lực đủ lớn để xây dựng và kiên trì rèn luyện thói quen.

Ví dụ: Thói quen xấu – Xả rác:

Kiến thức: Hòa toàn không có hoặc không được cung cấp đủ.

Kỹ năng: Dể dàng, không cần gắn sức, không cần phải động não, được lập đi lập lại.

Khát Khao: Hành động vứt rác ngay lúc đó chỉ để bản thân được giải thoát khỏi những thứ không phù hợp, hoặc vô giá trị với mình ra môi trường xung quanh.

Những điều này ngày làm một ít, tích lũy càng nhiều, thói quen xả rác dẫn sẽ hình thành, 1 người, 2 người, rồi từ đó tạo thành môi trường cho những người xung quanh làm theo. Đó không phải trách nhiệm của tôi, trách nhiệm của ai đó đó.

Một bài viết không đủ thay đổi một nhận thức. Một người chỉ có thể thay đổi chính bản thân mình trước tiên, muốn thay đổi cả nhận thức của một thế hệ thì cần phải đánh mạnh vào giáo dục, giáo dục là nền tảng cho mọi thứ, mà muốn giáo dục tốt, người làm giáo dục phải có tâm, có tài, có tầm.

Có tầm để hiểu, cảm thông cho những mô thức còn chưa được rèn giũa. 

Có tâm để theo đuổi bằng cả tình yêu thương khi trui rèn một tâm hồn. 

Có tài để tìm ra những phương pháp mới giúp trui rèn không phải một tâm hồn mà là cả thế hệ mới, cung cấp những nhận thức đúng đắn mới.

Giáo dục cho mọi người biết yêu quý mảnh đất mình sống, giáo dục để nhận thức của mọi người biết hành động đang làm có lợi cho môi trường hay không? Giáo dục là để người ta có thể giáo dục người khác hành động giống mình.

Trong một bài viết trước đây, tôi có chia sẻ về một cô bé (bạn có thể đọc tại đây). Xuất phát từ nhận thức bản thân, tình yêu thiên nhiên, môi trường sống, và được giáo dục một cách cẩn thận (giáo dục đây là cung cấp đủ nhận thức, kiến thức, điều này thúc đẩy nội tại cô bé hình thành một hệ giá trị riêng, và khi hệ giá trị này bị tác động bởi môi trường bên ngoài, nếu nó phù hợp cô bé sẽ thấy thoải mái, nhưng nếu nó đi ngược với hệ giá trị, cô bé sẽ hành động để làm sao cho giá trị bên trong và tác động bên ngoài cân bằng với nhau). Nên hành động “lụm” rác khi leo núi được hình thành từ đây.

Nhận thức của tôi và người bạn cùng leo của tôi, với sự giáo dục trong môi trường khác, nên xem việc thấy rác trên đường là bình thường, hoặc chưa đủ mạnh để ảnh hưởng đến hệ giá trị của bản thân. Thật ra là bản thân tôi thấy không thoải mái, nhưng cũng chưa đủ mạnh để thúc đẩy hành động như cô bé.

Nhưng chính hành động đúng của cô bé tác động vào cái chưa thoải mái của chính tôi, và tự tôi muốn bắt chước, cô bé giờ đây trở thành hình mẫu, và tôi cũng bắt đầu hành động tương tự cô.

Với Cộng động cũng cần một hình mẫu như thế, người thầy chính là hình mẫu lý tưởng cho các cô cậu tâm hồn nhỏ noi theo học hỏi. Xã hội cần những hình mẫu để tác động trực tiếp đến giá trị nội thể của từng con người, làm sao cho họ thấy đồng điệu với hình mẫu đó, và khi bản thân cùng hình mẫu đồng điệu, con người sẽ có xu hướng hành động theo.

Bảo vệ môi trường cũng vậy, bản thân mỗi người nên là hình mẫu cho chính mình và cho những người xung quanh mình.

Đi vòng phú Quốc, nơi đâu cũng toàn rác, rác, rác, bản thân Phú Quốc cũng có một khu rác thải lộ thiên khổng lồ nằm chình ình trên con lộ chính nối liền Nam Đảo và Bắc Đảo, nó tồn tại đến hiện tại và chưa có phương hướng giải quyết. Khách chạy xe hon-đa ngang qua sẽ có 2 sự lựa chọn. Hít hà lấy mùi của rác vào cơ thể, hoặc rèn luyện khí công nhịn thở trong 30s. Giống như luyện khí hồi xưa, 1 tháng đầu, để 70km/h, nín thở 30s, chạy vù qua. Tháng thứ 2 để 60km, nín thở 40s, chạy vù qua. Tháng 12, đi bộ qua, nín thở 5 phút.. Rất tốt cho việc rèn luyện khí công.

Một người luyện khí thành công chia sẻ.

ThaiVu88

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *